Chia sẽ những bài tập, Thể dục thẩm mỹ hay bổ ích. in túi ni lông giá rẻ, in túi hột xoài gạch malaysia giá tôn hoa sen tôn hoa sen
  1. Đây là diễn đàn chuyên về bất động sản, chỉ post bài viết đúng theo chuyên mục của diễn đàn, ngoài chuyên mục xin vui lòng chọn diễn đàn khác, chuyên bài viết về mua bán nhà đất. Xin cảm ơn.
    Dismiss Notice
  2. Miễn phí cho 100 thanh viên đăng ký sớm trên hệ thống mới raochung, hệ thống đang triển khai số lượng khoản 50 site liên kết giúp việc đăng bài lên top google thật đơn giản và hiệu quả. Hệ thống mới được setup và cấu hình chuẩn nhất giúp bài viết index nhanh. 1. www.chotin.vn 2.www.muabannha24h.com 3.webseo.edu.vn
    Dismiss Notice

Lý do tình yêu sau hôn nhân khó khăn

Thảo luận trong 'Tin tức khác' bắt đầu bởi thangbomabc, 14/9/18.

  1. thangbomabc

    thangbomabc New Member

    Tham gia ngày:
    13/6/18
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nữ
    Vị trí:
    Kiên Giang
    Web:
    Em nói bác mẹ em vốn gốc tích nông thôn, rời quê ra thành phố từ khi em năm tuổi. Mẹ em nói với em, lấy chồng không cần phong lưu nhưng phải sáng dạ và có chí, tốt nhất là tìm những chàng trai quê mà yêu. Vì theo như mẹ em thì đàn ông càng xuất thân nghèo túng, ý chí và nghị lực càng hơn người, họ cũng là những người tôn trọng tình cảm. Đó là một trong những lý do em để mắt đến tôi trong rất nhiều đàn ông đeo đuổi. Mua sản phẩm

    https://shopkiss.vn/vong-rung/ vong rung shop kis

    Tôi thực thụ đã rất cảm động khi em thông tõ những lời ấy. Em không chỉ đẹp, sáng dạ mà tính còn rất nhiệt liệt. Tuy gia đình em khá giả nhưng em lại yêu một chàng trai xuất thân quê kiểng nghèo khó như tôi, điều đó thật khó kiếm ở những cô gái trẻ thực dụng chủ nghĩa thời bây chừ.

    Yêu nhau chưa đầy một năm thì chúng tôi cưới. Với số tiền hai đứa tích cóp được cùng với nhà ngoại tương trợ dưới danh nghĩa cho vay, vợ chồng tôi đã mua được một căn hộ chung cư vừa phải để làm tổ ấm. Dù chúng tôi chưa giàu nhưng trước mắt tôi cảm thấy chấp nhận vì những gì mình đang có.

    Điều tôi vui nhất chính là vợ tôi mỗi lần về quê tỏ ra rất gần gụi với mọi người, không hề có ý mình là người đô thị mà ăn mặc cầu kì, thái độ kênh kiệu. Nói về gu ăn mặc, vợ tôi rất có phong cách. Vật dụng cá nhân, váy áo giày dép của cô ấy đều là đồ đắt tiền. Thế nhưng mỗi lần về quê, cô ấy chỉ mang theo vài chiếc quần tây, áo sơ mi hoặc áo thun với vài bộ đồ lửng kín đáo mặc ở nhà, những trang sức đắt tiền cô ấy cũng tháo bỏ cất ở nhà hết. Vợ nói với tôi, quê mình còn nghèo khó, em sợ ăn mặc theo kiểu thị thành sẽ xa cách với mọi người. Anh em, thôn ấp ai cũng khen vợ tôi giản dị, mẹ tôi cũng rất chấp thuận. Vợ tôi là niềm tự hào của tôi.

    Cô ấy cũng rất khéo ăn khéo nói. Mỗi lần về nhà tôi có bảo cô ấy mua ít quà cáp cho bác mẹ, cho em, cô ấy luôn nói: “Thay vì mua quà xa xỉ mà không biết mọi người có thích hay không, chi bằng em biếu ba má ít tiền thiết thực hơn”. Nghe vợ nói vậy tôi cũng yên tâm để vợ tự tính liệu. Vào bữa ăn, món gì vợ tôi cũng khen ngon, nói đồ ở quê ăn vừa rẻ vừa lành, còn đô thị thì thật giả lẫn lộn. Lần nào về, vì biết con dâu thích, lúc nào mẹ tôi cũng mua đủ thứ cho vợ chồng tôi mang theo

    Mỗi lần tôi lén vợ cho mẹ ít tiền mẹ đều nói vợ tôi cho rồi và bảo tôi ở tỉnh thành cái gì cũng đắt đỏ, phải tùng tiệm, đừng chi tiêu lãng phí kẻo vợ nó buồn. Lần nào đi mẹ cũng nói vậy, trong khi với thu nhập của mình, cuộc sống của vợ chồng tôi khá thoải mái.

    Tôi mê xem bóng đá, vợ tôi thì không hề. Để thoải mái, tôi thường hẹn mấy anh bạn ra quán cà phê để vừa có bạn xem, vừa hét hò cho đã. Tối hôm rồi, tôi rời khỏi nhà một đoạn thì nhớ ra mình quên điện thoại và ví tiền nên quay về nhà lấy. Vừa đến cửa tôi thấy vợ tôi đang chuyện trò điện thoại trên phòng. Giọng cô ấy nói rất to, rất vui vẻ:

    “Nhìn cách ăn mặc của con, nhà chồng con nghĩ chúng con cũng khó khăn nên chẳng bao giờ đòi hỏi điều gì. Mỗi lần con biếu mẹ chồng tiền, con đều nói nếu dư dả hơn thì sẽ biếu nhiều hơn nhưng con không có, mẹ chồng chẳng những cảm động mà còn chẳng bao giờ lấy đồng nào. Nhưng con cũng dặn mẹ chồng là nếu chồng con hỏi thì mẹ nói con cho rồi kẻo chồng lại mắng con, bảo con không quan hoài đến gia đình nhà chồng. chung cuộc là chẳng phải tốn đồng nào cho bố mẹ chồng mà vẫn được mang tiếng dâu ngoan, còn được mẹ chồng mua cho bao lăm đồ ăn mẹ ạ. Mẹ đúng là gừng càng già càng cay”.

    Khi nghe được những lời nói đó của vợ, tôi cảm thấy nghẹn đắng cổ họng. Tôi thật không ngờ, người vợ luôn khiến tôi tự hào, đứa con dâu mà cả gia đình tôi luôn thương xót lại hẹp hỏi và nhỏ nhen đến thế. Giờ tôi mới hiểu ra, mỗi lần về quê, vợ tôi tháo bỏ hết trang sức, không dám mặc váy đẹp, đi giày đẹp là để mọi người tưởng mình cũng khó khăn nên sẽ không có ý xin xỏ chứ không phải để gần gũi như cô ấy nói.

    Giờ tôi mới biết cô ấy luôn không chịu mua quà mà đòi biếu tiền, khi biếu tiền cũng ca cẩm khổ nghèo nên mẹ tôi thương chẳng bao giờ lấy nhưng lại luôn nói với tôi là vợ tôi cho rồi, còn bảo tôi phải chi tiêu hà tiện. Cũng giờ tôi mới biết, vợ tôi luôn chê đồ ăn ở phố không sạch, không an toàn rồi khen sướt mướt đồ ăn ở quê để lần nào về nhà cũng được mẹ chồng mua cho đủ thứ tay xách nách mang lên thành phố.
     

Chia sẻ trang này